Chuyện Không Thể Tin – Chương 9//
Chương 9/25
Chương 8 Chương 10
Chơi nửa ngày, Thời Tự là người sung nhất. Lâm Tự Nhiên cái gì cũng muốn thử. Chỉ có tôi và Dư Vi cầm cốc trà sữa, không buồn nhúc nhích.
Thời Tự: “Tàu hải tặc, chơi không?”
Dư Vi: “Tùy.”
Tôi lắc đầu: “Sợ lắm.”
Lâm Tự Nhiên: “Có thể thử xem.”
Thời Tự: “Tàu lượn siêu tốc, chơi không?”
Dư Vi: “Tùy.”
Tôi: “Đáng sợ.”
Thời Tự: “Có thể thử xem.”
Cuối cùng, Thời Tự và Lâm Tự Nhiên bắt tay nhau chơi hết mấy trò. Tôi và Dư Vi ngồi uống trà sữa, phơi nắng.
Thời Tự tức giận: “Trò cuối cùng là nhà ma, ai cũng phải vô!”
Sau đó hắn lại ngại ngùng nói: “An An, cậu sợ thì đi theo tớ nhé.”
Tôi: …
Lâm Tự Nhiên cho tôi cảm giác đáng tin hơn. Dù gì bọn tôi cũng là bạn học hơn một năm rồi, cũng thân quen hơn. Nhưng nhìn vóc dáng thì Thời Tự lại giống người có thể một đấm hạ ba con ma.
Tôi đúng là nhát gan.
Lúc đụng phải con ma đó, tôi hét lên một tiếng chói tai.
“A…”
Cuối cùng cũng ra ngoài. Cả người tôi treo trên người Dư Vi. Con gái rất ít ai cao như cô ấy. Cũng rất ít ai thấp như tôi. Cứ tưởng tượng con lười treo trên cây là được.
Cô ấy bất lực: “Toàn đồ giả, mau xuống đi.”
Vừa thở phào nhẹ nhõm xong, quay đầu lại liền thấy Lâm Tự Nhiên mặt trắng bệch, Thời Tự thì xanh lè. Còn thấy hai người họ nắm tay nhau.
Tôi: What the hell?!
Thời Tự giãy giụa hai cái: “Tôi xin cậu, buông ra đi.”
Lâm Tự Nhiên mím môi, không phản ứng. Trán bắt đầu đổ mồ hôi. Cậu ấy không ổn rồi.
Thời Tự nghi ngờ: “Nãy đụng phải con quái tóc xanh kia cũng không thấy cậu phản ứng gì.”
“Khoan đã, chẳng lẽ cậu sợ bóng tối? Hahaha…”
Dư Vi: “Đừng cười nữa.”
Thời Tự “chậc” một tiếng.
“Im đi.” Tôi thấy Lâm Tự Nhiên không ổn thật. Cậu ấy uống một ngụm nước, cơ thể căng cứng dần thả lỏng.
“Trễ rồi, về thôi.”
Tôi hơi lo: “Hay để Thời Tự đưa cậu về nhé?”
Thời Tự: “Tại sao ?”
“Cậu có xe mà.”
Bốn đứa bọn tôi thường xuyên xuất hiện cùng nhau, cả lớp đều thấy ảnh đại diện của tôi.
Lời đồn nổi lên tứ phía. Có người đẩy thuyền tôi với Lâm Tự Nhiên. Có người đẩy tôi với Thời Tự. Cũng có người đẩy họ với Dư Vi. Thậm chí có người thấy tôi và Dư Vi cùng nhau đi vệ sinh rồi đẩy thuyền “Vi An”. Còn có người cảm thấy bốn đứa bọn tôi đều bị điên.
Bạn học này, tuy lời bạn nói khó nghe thật, nhưng tôi thấy bạn nói đúng. Nhưng người bị điên là ba người kia, tôi thì không. Lâm Tự Nhiên không hề bị ảnh hưởng, còn dọn bàn qua ngồi cạnh tôi.
Bạn cùng bàn cũ của tôi nhìn tôi bằng ánh mắt dì mẹ, cười tủm tỉm dọn đồ đi chỗ khác.
Đừng hiểu lầm. Cậu ta nghi ngờ tôi giấu bí quyết học tập gì đó không chịu nói với cậu ta, cứ nhất định phải quan sát tình trạng học hành của tôi.
Và kết quả là: tôi đọc tiểu thuyết, cậu ta làm bài. Tôi nghe người khác bịa đồng nhân, cậu ta làm bài. Tôi tham gia bịa chuyện cùng mọi người, cậu ta vẫn làm bài. Cậu ta không chỉ làm bài tập trong sách, mà còn mua rất nhiều tài liệu ngoài, làm đề hết tờ này đến tờ khác.
Tôi khuyên: “Lâm Tự Nhiên, mỗi ngày làm nhiều bài thế, không mệt à?”
Cậu ấy thở dài, giọng yếu ớt: “Cậu không hiểu.”
“Lao động kết hợp nghỉ ngơi mới hiệu quả hơn.”
“Cậu không hiểu.”
“Cậu thế này hại sức khỏe lắm.”
“Cậu không hiểu.”
Sau kỳ thi hàng tháng, tôi vẫn đứng nhất, cậu ấy vẫn đứng nhì.
Lâm Tự Nhiên: “Tôi không hiểu.”
Trong giờ tự học, tôi lại len lén đọc tiểu thuyết.
Lâm Tự Nhiên nhịn không nổi nữa: “Cậu nhất định phải thế này à?”
“Tôi không nhịn được.”
“Cậu làm vậy thấy có lỗi với tôi không?”
“Tôi có thể có lỗi với cậu, nhưng không thể có lỗi với nó.” – Tôi đang nói đến tiểu thuyết.
“Tôi chuyển chỗ về lại nha, cậu cứ k*ch th*ch tôi mãi.”
“Đừng mà.”